[Danmei] Tổng tài nô lệ thư ký chủ nhân – Chương 9




Tổng tài nô lệ thư ký chủ nhân

Chương 9


Tác giả : Nịnh Mông Diệp Tử

Thể loại : hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, điều giáo SM, ấm áp văn.

Editor: Linh Nhi

Beta – reader: Joco




Chương 9: Bị “bán” rồi

 

“Bốp!” Lý Mục vừa mới vào đến cửa liền bị giáng cho một bạt tay, hắn ngơ ngác mà nhìn Hoa Thiên.


“Ngươi làm sao vậy, có chuyện gì xảy ra? Tại sao lại không nghe điện thoại chứ?” Hoa Thiên lúc này mới nhìn rõ ra bộ dạng của Lý Mục liền dùng giọng điệu quan tâm hỏi. Bây giờ cũng đã là mười hai giờ đêm rồi, Hoa Thiên đợi lâu đến mức phát hỏa, chính mình thì vất vả, cực nhọc làm ra một bàn đầy thức ăn, nhưng chờ lâu như vậy mà Lý Mục vẫn chưa về nhà, nhìn thấy hắn trở về liền không nhịn được mà tát hắn một cái.

 

“Ta…” Lý Mục nhìn bộ dáng khẩn trương của Hoa Thiên mà vui vẻ cười, thì ra vẫn còn có người quan tâm đến mình. Tâm tình thả lỏng, đột nhiên cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào nên hắn liền ngã lên người Hoa Thiên.


Hoa Thiên vội vàng ôm lấy Lý Mục đi vào trong phòng: “Rốt cuộc bị làm sao vậy? Là do ai đánh? Điện thoại của ngươi đâu? Ta gọi điện đến công ty, bọn họ nói ngươi đã sớm về rồi.”


Lý Mục móc điện thoại từ trong túi quần ra, trên màn hình hiện lên hai mươi mốt cuộc gọi nhỡ.


Hoa Thiên ôm Lý Mục đến bên giường, vừa nhìn thấy hắn lấy điện thoại, cơn tức giận lúc nãy lần nữa bị khơi dậy. “Bốp!” Hắn lại tát Lý Mục thêm một cái.

 

“Ngươi bị ngốc à, tại sao lại không nghe máy? Ngươi như vậy ta sẽ rất lo lắng, sao lại không gọi điện thoại để báo cảnh sát?”

 

Lý Mục bị Hoa Thiên đánh nhưng lại không hề có cảm giác tức giận mà chỉ nhận thấy hắn thực sự rất quan tâm đến mình. (Mục bảo bảo, ngươi đúng là hết thuốc chữa) Lý Mục nhìn thấy Hoa Thiên có ý muốn bỏ đi liền vội vàng ôm lấy thắt lưng hắn nói: “Xin lỗi, xin lỗi, ta không có nghe thấy chuông điện thoại. Ngươi đừng đi mà, đừng bỏ ta lại một mình.”


Hoa Thiên nghe Lý Mục nói đột nhiên dâng lên cảm giác rất đau lòng liền xoay người đem mắt kính của hắn gỡ xuống, ôn nhu mà hướng hắn nói: “Ta làm sao lại bỏ đi được, ta muốn ở đây chăm sóc ngươi mà, ngoan ngoãn chờ ta đi lấy thuốc đã, bất quá ngươi sẽ bị trừng phạt sau vậy.”

 

Lý Mục sợ người duy nhất quan tâm hắn cũng sẽ rời bỏ, lập tức nói: “Muốn sao cũng được, chỉ cần ngươi đừng bỏ đi.”


Hoa Thiên híp mắt nhìn Lý Mục nghĩ thầm, đây thật đúng là thu hoạch ngoài ý muốn mà.

 

Hắn vừa lấy thuốc xoa lên người Lý Mục vừa hỏi: “Là ai đánh ngươi?”


“Không biết, không thấy rõ.” Lý Mục rõ ràng đang rất hưởng thụ động tác thoa thuốc nhẹ nhàng của Hoa Thiên.


“Có bị cướp tiền không?”

 

“Không có.”


Hoa Thiên nhíu mày, nếu không phải cướp bóc thì chỉ có thể là trả thù. Nhìn thấy những vết bầm tím trên cơ thể Lý Mục, hắn chợt nghĩ ngay đến một người, Thiệu Thiên Tề, dám động vào người của ta? Nhất định ta sẽ cho ngươi chết cũng không yên.

 

Hoa Thiên thoa hết thuốc liền lay tỉnh Lý Mục đang nhắm mắt lim dim ngủ.


“Bây giờ ngươi phải trả lời ta một chuyện, không được nói dối, nếu không ta sẽ rời đi.” Hoa Thiên giả bộ tức giận nói.

 

Lý Mục nghe vậy lập tức ôm lấy hắn, vội vàng đáp: “Nhất định ta sẽ không lừa ngươi.”


Hoa Thiên thuận thế nằm xuống bên người Lý Mục, ôm hắn vào lòng, để đầu hắn tựa lên vai mình hỏi: “Cha mẹ ngươi bây giờ ở đâu?”

 

Lý Mục dựa vào người Hoa Thiên, hắn nghĩ bản thân giống như sắp bị tan chảy bởi cảm giác ấm áp này mất rồi. Nghe thấy câu hỏi của người kia, Lý Mục dừng một chút rồi mới thấp giọng nói: “Cha mẹ ruột của ta đem ta bỏ ở cửa cô nhị viện, thẳng đến khi lên sáu tuổi, chú thím mới đem ta về nuôi. Bọn họ bây giờ đang cùng nhau đi du lịch thế giới rồi.”


Hoa Thiên cảm giác được Lý Mục đột nhiên tủi thân, nắm thật chặt tay liền đem hắn kéo lại gần mình hơn. Lý Mục thấy Hoa Thiên quan tâm hắn, nhẹ giọng nói: “Ta không sao đâu. Đôi khi ta nghĩ rằng liệu có phải không bản thân mình khiến cho người khác cảm thấy rất chán ghét, mặc kệ là ở cô nhi viện hay trường học, cũng không có người nào chịu chủ động nói chuyện với ta mà hễ mỗi lần ta cố gắng chơi đùa cùng bọn họ, tất cả họ đều sẽ chạy đi mất.”


Hoa Thiên trong lòng thầm nghĩ bộ dạng ngươi lúc nào cũng mang mắt kính, bọn họ không chạy trốn mới là lạ.”Ngươi khi nào đã bắt đầu đeo kính vậy?”

 

“Ta cũng không nhớ rõ, hình như là lúc còn rất nhỏ, viện trưởng nói thị lực của ta không được tốt nên mới đưa ta đến bệnh viện để cắt kính, ta nghe bác sĩ bảo, ngày nào cũng phải đeo chỉ trừ lúc ngủ thôi.”

 

Hoa Thiên trong lòng âm thầm bật cười, lại tiếp tục hỏi: “Chú thím của ngươi đối với ngươi không tốt sao? Tại sao ngươi không gọi họ là cha mẹ?”

 

Lý Mục đầy tự ti đáp: “Ta vốn cũng muốn gọi bọn họ là ba mẹ, nhưng thím nói ta không nên gọi như vậy, bọn họ chỉ là chú thím của ta thôi. Hoa Thiên, có phải ta làm cho mọi người rất chán ghét không? Chú thím cũng không muốn ta trở thành con của họ, cũng không muốn nhìn thấy ta.”

 

“Ngươi rất đáng yêu mà, hoàn toàn không có khiến người ta chán ghét. Mà chú thím ngươi không muốn gặp ngươi sao?”


Lý Mục cảm kích nhìn Hoa Thiên cười cười: “Chú thím đối với ta tốt lắm, họ đưa ta đi học nhưng lại phái người đến chiếu cố ta. Chỉ là, bọn họ bình thường một tháng mới gọi điện hỏi thành tích của ta một lần, rất ít gặp mặt ta. Ta cũng cố gắng học tập, hy vọng một ngày nào đó có thể cùng chú thím ở chung một nhà, thế nhưng từ khi ta học xong tiến sĩ, bọn họ vừa gặp thì liền đem công ty giao cho ta, dặn dò ta cố gắng quản lý cho tốt, sau đó thì cùng nhau đi du lịch thế giới rồi. Cho đến giờ ta đã 3 năm chưa gặp được họ.”

 

Hoa Thiên thầm nghĩ, đây hoàn toàn không phải là đối tốt với ngươi. Rõ ràng là muốn đào tạo ngươi để làm việc cho bọn họ, muốn ngươi giúp họ kiếm tiền, ngươi đúng là bị đem đi bán mà còn kiếm tiền dùm người khác. Hoa Thiên trên mặt lộ ra nụ cười mê người, đầy hấp dẫn mà hướng Lý Mục hỏi: “Ngươi là rất cô đơn a?”

 

“Uh.” Lý Mục ngây ngốc trả lời.


“Muốn có người ở cùng ngươi không?”

 

“Uh.”

 

“Ta có thể ở đây với ngươi, bất quá…”

 

“Bất quá cái gì?” Lý Mục vội vàng hỏi.


“Trái lại ngươi phải nghe theo lời ta.”


“Được, ta nhất định sẽ nghe lời ngươi.” Lý Mục bày ra vẻ mặt chân thành đáp. ( Mục Mục lại bị đem đi bán còn giúp người ta kiếm tiền nữa rồi)

 

 

p/s: cái câu trong ngoặc *chỉ chỉ lên trên* là của tác giả chứ hem phải của ta đâu à nha. Ta nghĩ chắc tác giả cũng phải bội phục vì trình độ “ngây thơ, chong chắng” của Mục bảo bảo a ~~~~

Bắt đầu từ chương 10 sẽ có H….Ta ém hàng đến sinh nhật vợ ta mới post..kekeke…



Cont…




.

About Băng Tiêu

~ Tiền không phải là tất cả. Nhưng không có tiền thì vất vả... thế thôi ~